Sáng nay gió lạnh. Và sáng nay cũng không phải đầu mùa.
Mùa gì đâu. Mùa cuối năm.
Thích tiết trời này.
Nhủ lòng dậy sớm hơn chút nữa.
Tối qua điên, ngồi tìm nhạc beat tự hát tự thu, rồi thần người ra...
Ừ, "có một lần mất mát mới thương người đơn độc...", "Qua dầm dề mưa tuyết mới vui ngày nắng về/
Có một thời khóc than mới hiểu đời đá vàng".
Lắm khi thấy đơn độc, thấy bị rẻ rúng, lại tự hỏi mình bằng lời hát "Ô hay tại sao ta sống chốn này/Quay cuồng mãi hoài có gì vui..."...
Rồi cũng biết, ừ, thế là vui.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét