Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015
17.04.2015 - Người.
Em lớn lên không trong sự "chăm bẵm", nên rồi em "gồng mình" lúc nào em không biết.
Khi biết rồi, em chỉ thấy nặng lòng đôi chút, rồi thôi.
Người thấy em "gánh gồng", người ngại, người đi.
Người thấy em "gánh gồng", người sợ, người đi.
Người thấy em "gánh gồng", người nghĩ, em chẳng cần gì.
Người thấy em "gánh gồng", người bảo, em chẳng cần gì.
Người thấy em "gánh gồng", người bảo, sao em làm như thể em chẳng cần gì!
Người thấy em "gánh gồng", người bảo, em chẳng cần gì sao?!
Người thấy em "gánh gồng", người không nói.
Từ đó, người không (tìm/thấy) em.
Em.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét