Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

04.04 - Sương tan đi.


Nghe bảo có mưa đầu mùa. Ừ thì nghe bảo thế, chớ có kịp/được thấy đâu.
Xòe tay ra. Bàn tay có vết chai không phải do lao động chân tay.
Chìa trán ra. Trán có nếp nhăn. Bởi điều gì.

Lâu lắm rồi. Và xa lắm rồi. Ta chỉ còn như một chiếc lá mỏng manh thấp thoáng bên kia sườn đồi thôi. Cỏ bên kia đồi xanh hơn, và lá bên kia đồi thì cũng xanh hơn, phải không?

Tan đi - giọt sương sớm mai. Ngày mới sang trong tiếng thầm thì của cọng cỏ.
Sương ơi - đã bao giờ mi là một phần đời quan trọng của đất trời?!
Sương ơi - đọng lại nơi đâu để sống một cuộc đời có ý nghĩa?!

Gió. Ngoài kia gió vẫn cứ hát với lá và sương.
Rồi thì gió thổi và sương sẽ tan đi thôi. Tan đi thôi.

Lá có vàng thì lá đã sống một kiếp đời cùng gió sớm mai, gió trưa, gió chiều và gió đêm lồng lộng.

Sương tan vào không gian thôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Người theo dõi