Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014

27.09 - Là hoàng hôn, là bóng, là mây.

....

Cứ như trong một buổi chiều trời rất đẹp vậy. Nhưng rõ là trời đã, đang mưa.

Tiếng tí tách hiếm hoi ngoài kia bị giảm bớt bởi xung quanh là tường, là kính.
Không bóng hoàng hôn xa xa để ta phải nhớ về một chốn nào.

"Một màu đen đen, chấm thêm vàng vàng...". Là sắc vàng gì nhỉ, sắc vàng của lá thu sang, hay sắc vàng của mênh mông ngoài kia?!

Ừ thì lãng đãng, ừ thì u mê, dịu dàng này ôm lấy gai góc nọ, rồi cũng xong một kiếp người.

"... Có một lần mất mát mới thương người đơn độc...". Có mất mát không, có đơn độc không giữa cuộc đời ngỡ quá rộng mà cũng đôi lần hẹp lối này!

Có không, những vọng tưởng, ngoài kia mây trắng thênh thang, bay đi, bay đi.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Người theo dõi